o?
- Em đừng lo. Anh ở với bạn, tụi anh sẽ nấu nướng.
Du mỉm cười. "Vậy, anh phải giữ gìn sức khỏe nhé."
Tuần đó cũng là lúc Du thi học kì.
Ngày thứ 6, kết thúc môn thi thứ 3, Du nảy ra ý định tới gặp Phong. Phần vì muốn khiến anh bất ngờ,...phần lớn nhất là bởi vì cô rất rất nhớ anh.
Bất chợt Du nhớ tới cuộc điện thoại ban sáng. Trong lòng hơi khó chịu, Du nhủ thầm "Mặc kệ thôi. Người ta có quyền nói linh tinh. Chỉ cần mình không nghĩ linh tinh là được."
Du đã không nghĩ linh tinh. Du mặc chiếc váy màu trắng tinh Phong tặng, mua một bó hồng bạch lớn, rồi nghĩ sao lại đi đặt một chiếc bánh kem thật ngon và vui vẻ đi tới chỗ Phong.
Đợi mãi ngoài cổng trường mà không thấy Phong tới, Du bèn lấy điện thoại gọi cho anh. Hai lần, ba lần, Phong đều không nghe máy. Nghĩ rằng Phong đang bận rộn thực tập, Du từ bỏ ý định làm phiền anh, tiếp tục đứng ngoài cổng trường đợi.
Trời về trưa nắng lên rất nhiều. Bó hoa trong tay Du ủ rũ vì thiếu nước, bàn chân cũng mỏi dần. Sau đó Du nhìn bó hoa, rồi thì thầm với nó :
- Ngoan nhé! Gắng đợi anh ấy thêm một lát nữa thôi.
Du cứ đứng như vậy chờ Phong. Trong lòng cứ nghĩ tới lúc Phong đang mệt mỏi lại thấy mình, nhất định sẽ rất vui vẻ. Giống như những khi Phong tới, dù có đang mệt mỏi cỡ nào, Du cũng thấy hạnh phúc.
Nhưng mà Du đã đợi mãi, đợi tới khi trời về chiều muộn. Bàn chân mỏi nhừ mà vẫn không thấy Phong đâu. Cô rút điện thoại ra, không một cuộc gọi nhỡ, không một tin nhắn.
- Anh ấy đang làm gì thế nhỉ? Bụng mình đói meo rồi.
Du lại tiếp tục gọi điện. Nhưng đáp lại cô lúc này là giọng nói của tổng đài viên "Thuê bao quý khách vừa gọi hiện không liên lạc được. Xin quý khách vui lòng gọi lại sau."
- Hay là hôm nay anh ấy mệt, nghỉ ở nhà? Cũng tại mình. Ai bảo qua mà không báo trước. Lo quá. Nhỡ anh ấy có chuyện gì thì sao nhỉ? Chi bằng đi về nhà anh ấy xem sao.
Nghĩ vậy, Du lại mải mốt đi ra bến xe bus. Chiếc giày búp bê khiến cô đi lại dễ chịu hơn giày cao gót. Nhưng vì đã đi vào nó cả ngày nên bàn chân cô bắt đầu nhức mỏi, ngón chân út đã sưng phồng lên.
Du xuýt xoa, cố gắng cắn răng đi thật mau vì trong lòng tràn đầy lo lắng. Cho tới khi tới bến xe bus, ánh mắt Du tối sầm. Bó hoa và chiếc bánh kem thắt ruy băng hồng trên tay cô rơi xuống đất không một chút cảm xúc.
Đó có phải là người con trai mà cô từng tin tưởng rằng sẽ không làm tổn thương cô đó không?
Đó có phải là người con trai mà cô đã luôn mong muốn người ấy vui vẻ, hạnh phúc đó không?
Đó có phải là người con trai mà cô đã yêu hết lòng, tin tưởng hết lòng, vì người ấy mà chịu không biết bao nhiêu ấm ức, tủi thân đó không?
À không. Phải hỏi là, đó có phải cô gái mà anh ấy đã từng nói rằng "Sẽ không bao giờ gặp lại" đó không?
Bàn tay Phong đang nắm lấy tay cô gái ấy khiến Du cứ ngỡ như rằng chính bàn tay ấy, bàn tay to ấm cô từng áp vào má và cảm thấy hoàn toàn bình yên đó, đang bóp nát trái tim bé nhỏ của cô.
Du cắn chặt môi mà nước mắt vẫn rơi ra, nhòe nhoẹt, mờ mịt.
Phong vẫn chưa nhận ra sự có mặt của Du. Xe bus từ từ chạy tới. Bên kia đường, Phong cũng đang cài dây mũ bảo hiểm cho cô gái đó một cách vô cùng dịu dàng. Dù cho chính cô gái ấy đã từng hất đẩy bàn tay của anh ra, dành cho anh sự lừa dối và thiếu tôn trọng đầy tổn thương nhất.
Thế mà Du đã cho rằng, người con trai ấy, sẽ không bao giờ làm tổn thương mình…
"Thì ra, yêu anh nhiều như thế, cũng vẫn không đủ. Thì ra, hạnh phúc của em là được yêu anh toàn vẹn. Nhưng mà hạnh phúc của anh, lại không phải yêu em toàn vẹn. Thì ra, trong tình yêu, chỉ một người cố gắng luôn luôn là không đủ…"
Đúng lúc chiếc xe bus gần tới, Phong liếc sang bên đường. Và anh bỗng nhìn về phía ấy bằng một ánh mắt đầy kinh ngạc, bối rối, và tổn thương.
Phong hấp tấp chống chân xe máy, không nói không rằng, chạy qua đường. Nhưng dòng xe cộ đông đúc đã ngăn anh lại. Anh đứng bên này, nhìn người con gái đang vô hồn như tượng đá, rơi nước mắt, hét lên :
- Du! Đợi anh. Đợi...anh. Đợi anh giải thích. Du, anh xin em. Đợi anh…
Cô gái đó chỉ đứng lặng lẽ như vậy, khuôn mặt không chút cảm xúc, chỉ có nước mắt vẫn rơi, tuột qua gò má, chảy vào môi, rất mặn, rất đắng.
Cuối cùng, cô lấy hết sức lực, cố nặn ra một nụ cười, thì thầm rất nhỏ. Không phải nói với Phong, mà là để nói với chính mình.
- Tạm biệt…
Xe bus tới. Du bước lên. Bỏ mặc bên kia giọng nói pha lẫn nước mắt của người con trai mà cô yêu dấu.
Giọng nói ấy, hình bóng ấy, nụ cười ấy, tất thảy thuộc về người ấy, đều đã không đủ sức níu giữ cô lại nữa. Chỉ vì trái tim cô giờ này, đã vỡ tan…
Một lần, Du ngước lại đằng sau, nhìn ánh mắt anh ấy sượt qua khuôn mặt mình, Du bèn nhắm mắt lại. Tất thảy mọi thứ đều im lặng. Du không còn nghe thấy gì nữa. Thậm chí cả giọng nói của anh ấy, cô cũng không còn nghe thấy nữa.
Có thể Phong đã không còn cần một người yêu anh hơn cả bản thân mình. Có thể Phong đã không còn cần một người luôn tin tưởng và tôn trọng anh hết lòng. Có thể Phong đã không còn cần một cô gái thật tâm hết lòng hết dạ vì anh ấy. Có thể Phong đã không còn cần Du như anh ấy đã từng cần nữa thì, Du cũng không thể chối bỏ là mình đã yêu anh ấy hơn chính bản thân. Không thể chối bỏ rằng mình vẫn luôn tôn trọng anh ấy rất nhiều, như ngày đầu tiên. Không thể chối bỏ rằng mình vẫn thật tâm thật lòng với anh ấy, với chỉ riêng một mình anh ấy…
Nhưng mà yêu chỉ là chuyện của một người. Tổn thương cũng chỉ là chuyện của một người. Yêu Phong và tổn thương vì Phong chỉ là chuyện của Du, chẳng liên quan gì tới Phong cả. Vậy thì từ bây giờ, chấm dứt tình yêu của mình đối với anh ấy, chấm dứt sự tổn thương mình chịu dựng vì anh ấy, cũng là chuyện của Du, hoàn toàn không liên quan đến Phong.
Trước nay đều không liên quan tới Phong.
Du từ từ mở mắt. Lấy tay lau nước mắt để nhìn anh cho thật rõ trước khi rời xa. Cô biết, đây sẽ là lần cuối cùng cô nhìn anh bằng ánh mắt yêu thương như vậy. Cũng có thể sẽ là lần cuối cùng cô nhìn thấy anh. Vì sau một tình yêu sâu sắc, có một nỗi tổn thương lớn lao như biển cả, Du không thể nào vì anh, mà khiến mình tổn thương thêm được nữa.
Chính vì đã yêu như thế, nên mới chấp nhận rời xa.
Thế gian này có biết bao nhiêu cuộc gặp gỡ. Cuộc gặp gỡ với Phong, ngày đó Du đã ước rằng nó là Định mệnh duy nhất và sau cuối của cuộc đời mình. Cho đến giờ phút này, Du chỉ ước rằng những cơn sóng lòng anh nguôi dịu và trả lại anh tất thảy… tất thảy bình yên…...